Đằng sau ánh hào quang của nữ người mẫu sinh năm 1994 là tuổi thơ dữ dội với những lựa chọn mang tính quyết định, buộc cô nếm trải đủ mùi vị của cuộc đời.

Quay trở lại Vietnam’s Next Top Model All Stars, Chà Mi- “cô gái bán hoa” năm nào được đánh giá là một trong những đối thủ mạnh nhất, có khả năng giành được ngôi vị Quán quân.

Từng gây ấn tượng với công chúng ở lần tham gia đầu tiên với tính cách đôn hậu, chất phác, hiền lành, Chà Mi bỗng lọt top các thí sinh bị ghét nhất của truyền hình thực tế Việt trong lần trở lại này. Hàng loạt các tên gọi, biệt danh khó nghe như “thánh diễn sâu”, “nữ người mẫu giành giải Oscar vì diễn giỏi nhất showbiz”, “cô nàng giả tạo”…đổ dồn dập vào phía nữ người mẫu gốc Phú Thọ khi cuộc thi chưa đi được quá nửa chặng đường.

Thế nhưng, rất ít người biết rằng, đằng sau những giây phút ngất lịm đi vì lịch làm việc dày đặc, những giọt nước mắt lăn dài trên má khi lứa bạn thân lần lượt phải ra về, những thành công vang dội trước đó ở thị trường thời trang quốc tế... là một Chà Mi cứng rắn, bản lĩnh, mạnh mẽ, can trường…

 

"Trở lại sau 4 năm và lọt vào top các thí sinh bị ghét nhiều nhất truyền hình thực tế khi bị dư luận gán ghép như một loạt cái tên như “Chà Mi giả tạo”, “Chà Mi diễn sâu”…đã có lúc, tôi cảm thấy tuyệt vọng. Bởi, chẳng ai có thể lường trước được những việc sẽ ập đến với mình. Tuy nhiên, đó là điều thường xuyên xảy ra đối với bất kì ai hoạt động trong showbiz.

Khi vượt qua được nửa chặng đường của mùa giải All Stars, tôi đã từng nghĩ rằng: Mình thực sự đã thất bại rồi, thất bại một cách nghiệt ngã và tôi đã muốn bỏ cuộc khi cứ phải hứng chịu những điều tiếng không hay như vậy. Thế nhưng, suy nghĩ đó cũng chỉ tồn tại trong vài ngày vì sau khi bình tâm trở lại, tôi lại nghĩ rằng, nhờ có những điều tiếng, chỉ trích, mình mới học được nhiều bài học đắt giá.

Tôi tự vấn, có quá không khi tự nhận mình là kẻ thất bại trong khi xung quanh mình còn có những người thảm hại hơn thế? Chẳng có gì phải lăn tăn nữa, nếu tôi vấp ngã trong cuộc chiến này hoặc bị người khác đẩy mình ngã, tôi tự khắc sẽ tìm mọi cách để đứng dậy.

Xem xong mùa All Stars, nhiều người nói tôi khác quá, không còn dè chừng, nhượng bộ như thời điểm cách đây 4 năm. Họ nghĩ rằng trong 4 năm đó, tôi đã gặp phải nhiều va vấp, biến cố nên bản thân mới gai góc, mạnh mẽ như vậy ở thời điểm hiện tại. Thế nhưng, tôi có gai góc đâu, tôi vẫn hay khóc nhè đấy chứ! (Cười).

Tôi yếu đuối và dễ bị tổn thương. Biến cố, va vấp thì ai mà chẳng có, mọi người nói vậy nhưng riêng tôi thấy rằng, mình vẫn còn khù khờ và yếu kém về nhiều mặt. Tất nhiên, tôi thay đổi nhiều so với 4 năm trước về cách ăn nói, suy nghĩ, gu thời trang. Nhưng có một điều khác biệt hơn hẳn, đó là tôi thấy, mình không còn kiên cường so với Chà Mi của ngày xưa.

 

Bất kì người mẫu nào mới bước vào nghề cũng sẽ gặp phải muôn vàn khó khăn và tôi cũng không phải ngoại lệ. Những ngày đầu, điều tôi thấy mặc cảm và khó vượt qua nhất chẳng phải là việc ăn mì tôm sau mỗi show diễn, chẳng phải chuyện không đi chơi cùng mọi người vì không có tiền hay ít show, chẳng phải những lời bình phẩm ác ý, không hay.

Điều tôi khó vượt qua nhất cho tới tận bây giờ đó là mỗi lần về quê, mọi người trong làng cứ hỏi: “Thế cho bố mẹ nhiều tiền không, kiếm được đại gia nào chưa”.

Thời gian đầu, tôi cứ cố gắng giải thích nhưng chẳng ai hiểu tôi, kể cả những đứa bạn thân cấp 3. Rồi sau này, tôi chỉ cười cho qua vì có nói cũng chẳng ai tin, rằng nghề người mẫu không kiếm được nhiều tiền và gầy còm như thế thì đại gia nào chịu để ý.

Có thể nói tôi là đứa ương bướng, cứng đầu nhất nhà. Bố mẹ ra sức ngăn cản, không cho tôi làm gì thì tôi càng muốn làm và chứng tỏ. Tôi còn nhớ ngày tôi quyết định vào Sài Gòn làm người mẫu, bố tôi có nói rằng: “Ngày xưa bố không cho mày học Đại học mày cũng bỏ nhà đi, giờ thì lại quyết định bỏ Đại học để theo nghề mẫu. Bố không muốn chút nào… nhưng bố cũng chẳng cấm được mày."

Thế là tôi lại tiếp tục làm theo ý mình… Bởi, cuộc đời là do bản thân mình chịu trách nhiệm, vậy thì cứ làm những điều mình cảm thấy nó đã, đang và sẽ đem lại cho mình hạnh phúc.

Nhưng phải thú thực, tôi đã bị trầm cảm một thời gian dài khi quyết định bỏ Đại học để theo nghề mẫu, mà thực tế phải đối diện là nó không kiếm được nhiều tiền như tôi đã dự tính. Tôi bỏ học Đại học vì khi đó, tôi không thể đủ sức lo mọi chi phí khi tiếp tục theo học. Nếu tôi không theo nghề mẫu và kiên quyết chọn con đường tiếp tục học tập để ra trường thì sau này cũng chẳng thể xin nổi việc làm. Còn nếu làm mẫu và bỏ học thì tương lai tôi cũng mù mịt lắm.

Tôi dằn vặt trong mớ hỗn loạn như vậy và cuối cùng tôi đã có quyết định như bây giờ.  Tôi không hối hận vì dù sao tôi cũng đã làm hết sức và đó là lựa chọn tốt nhất cho cuộc đời một cô gái quê.

 

Hãy đi thử đôi giày mà tôi đang mang thì bạn mới biết tôi phải trải qua những gì. Có ý định tự tử vì nhà quá nghèo năm học lớp 8 chỉ là những cảm xúc nhất thời của tuổi mới lớn khi phải sống trong hoàn cảnh tháng nào, bố mẹ cũng phải chạy loạn lên để lo tiền lãi ngân hàng.

Là khi 3 bố con chia nhau 1 quả trứng cho 1 bữa cơm, là khi lúc nào cũng lo nơm nớp chẳng có tiền nộp học và bị phê bình vì điều đó. Là khi đang đi gặt dưới đồng lúa, nhìn lên trên đường thấy lũ bạn cười đùa, hò reo nhau đi học thêm còn mình thì khóc lóc. Tôi tin, chẳng ai muốn tiếp tục sống trong tình cảnh đó!

Lúc ấy, tôi thấy mình bất hạnh nhưng hiện tại, tôi thấy mình thật may mắn vì chính những khó khăn ấy đã giúp tôi có động lực vươn lên.

Tôi thấy xấu hổ khi mình bây giờ chẳng bằng Chà Mi ngày xưa. Giờ mỗi lần nghĩ lại, tôi lại mỉm cười. Cười vì mình thật ngông cuồng, non nớt và cười vì may mắn khi mình không đủ dũng khí làm điều dại dột trong những tháng năm của tuổi trẻ.

Là một trong số ít mẫu Việt ghi tên trên bản đồ thời trang quốc tế, nhiều người thắc mắc vì sao một “cô gái bán hoa” từng ngờ nghệch, hiền lành như tôi lại có quyết định liều lĩnh đến như vậy. Với tôi, đã quyết định sống với nghề rồi thì phải hết mình với nó. Và việc có cơ hội ra thị trường nước ngoài là điều không phải ai cũng có được nên nếu tôi bỏ lỡ nó thì thật là ngu ngốc.

Những ngày đầu làm việc tại nước ngoài, tôi may mắn khi được công ty BeU Model tạo điều kiện hết mức có thể. Mọi thứ hoàn toàn mới mẻ, cái gì không hiểu tôi thường nhắn tin hỏi chị Trang Lê. Ngoài ra, những bạn người mẫu nước ngoài sống cùng cũng hướng dẫn tôi rất nhiều về cách đi tàu điện ngầm cũng như cách đi casting và làm việc với agency.

Những ngày đầu sang nước ngoài, tôi phải chi một khoản tiền khá lớn. Tôi rất tiếc tiền vì nó là mồ hôi công sức tôi bỏ ra cho nên tiêu 1 đồng tôi cũng phải suy nghĩ và nghĩ rằng, ở quê bố mẹ mình nếu có số tiền đó thì sẽ làm được nhiều thứ lắm. Tôi sợ bị lỗ trong chuyến đi đầu tiên nên đã làm mọi việc bằng tất cả tâm huyết dù là nhỏ nhất.

Làm việc ở nước ngoài, tôi mới nhận ra rằng, làm việc ở Việt Nam thật thoải mái. Ở nước ngoài, mọi thứ đều phải chính xác, nghiêm túc và hoàn hảo dù là công việc nhỏ nhất. Nếu bạn không nỗ lực và khiến mình được chú ý thì chắc chắn, bạn sẽ chết chìm trong muôn vàn con sóng dữ dù ở Việt Nam bạn có thể là 1 con cá lớn.

Kỷ niệm mà tôi nhớ nhất trong những chuyến đi của mình đó là buổi casting quảng cáo cho nhãn hàn United Color Of Beneton. Họ tiến hành casting 3 ngày với số lượng người mẫu lên tới hơn 1000 mà chỉ chọn có 3 người. Tôi đã nghĩ rằng mình không thể có cơ hội trúng show nhưng không ngờ, họ lập tức chọn tôi mà không cần hỏi nhiều. Không chỉ vậy, trong quá trình làm việc họ lại tiếp tục chọn tôi trình diễn cho bộ sưu tập mới nhất. Ngày hôm đó, một anh stylist rất thích thái độ làm việc của tôi nên đã giới thiệu tôi chụp lookbook cho một nhãn hàng thời trang khác. Tôi sung sướng tới òa khóc vì mọi thứ đều ngoài sức tưởng tượng.

Tôi đã kiếm được một khoản tương đối trong 1 ngày. Số tiền lớn nhất tôi kiếm được đến từ 1 job quảng cáo là 4000 Euro nhưng phải chia cho agency 50 %. Còn những show runway hay chụp hình bình thường dao động từ 600 tới 700 Euro khi chưa ăn chia với agency. Số tiền này không chỉ giúp tôi trang trải chi phí sinh hoạt đắt đỏ tại nước ngoài mà còn có thể tiết kiệm để mang về quê nhà. Nếu tiêu hết tiền thì không gọi là đi làm nữa, cái gì bản thân mình nỗ lực làm ra thì mình sẽ nâng niu nó và biết cách sử dụng hợp lí.

 

Có nhiều người nói, tôi không đủ “chặt chém” các người mẫu khác trên sàn runway, còn ở góc độ người mẫu thương mại thì chưa đủ xinh để khách hàng phải nhanh chóng “gật đầu” hợp tác. Thế nhưng, tôi chẳng muốn chặt chém ai hết vì đơn giản, tôi nghĩ rằng là người mẫu thì hơn hết phải biết cách làm nổi bật trang phục mà mình đang mặc chứ không phải thể hiện bản thân. Còn việc mọi người đánh giá tôi không đủ xinh hay chặt chém thì có vẻ hơi phiến diện vì dù họ có nói vậy, tôi vẫn cứ xuất hiện đầy đủ trên sàn runway và vẫn trúng show quảng cáo như thường. Chỉ là tôi không khoe mẽ và điều tôi cần là "miếng" chứ không phải là "tiếng" suông.

Không có con đường nào là dễ đi, người ta thường nản chí khi gặp khó khăn nhưng chính những khó khăn đó khiến ta can trường và cứng cỏi hơn dù ít hay nhiều.

Tôi thấy mình sống khá nội tâm và ít giao thiệp. Nó cũng là một khó khăn lớn cho tôi khi tồn tại trong nghề. Thời gian đầu, tôi cố gắng thay đổi để có nhiều mối quan hệ, nhưng rồi sau này tôi thấy mệt khi làm như vậy nên đã dừng lại. Trong thế giới đầy hỗn loạn ngoài kia, được sống là chính mình mới là điều hạnh phúc. Tôi ít bạn trong showbiz nhưng những người ở lại với tôi toàn là những người yêu thương tôi mà chẳng một chút tính toán. Điều quan trọng là khi tôi vấp ngã, họ vẫn luôn tin tưởng và động viên. Số lượng hơn chất lượng mà.

Mọi người cứ nói nghề người mẫu lắm thị phi và hay chơi xấu nhau để kiếm show. Chuyện giành đồ, chơi xấu chỉ có một số thành phần cá biệt thích chơi trội để nổi tiếng mà mãi không thể bằng người khác mới làm vậy.

Họ còn đồn giới người mẫu luôn có sự ganh ghét, cạnh tranh nơi hậu trường. Theo tôi, dù có ghét nhau cũng là chuyện bình thường. Bởi trong thế giới người mẫu có cả trăm người làm sao yêu thương nhau hết và những thứ cùng loại thì đi cùng với nhau thôi.

Tôi thì thấy rằng thị phi thì nhiều đấy, mà toàn do những kẻ không có tư cách làm người mẫu gây ra. Còn chơi xấu ư, từ khi vào nghề tới giờ tôi chưa bị ai chơi xấu cả. Tôi chỉ thấy toàn những sự giúp đỡ lẫn nhau giữa những đàn chị và đàn em trong nghề…

Nếu cứ mải miết nhìn vào góc tối thì chẳng bao giờ thấy được ánh bình minh…

 

Tạm kết

4 năm gia nhập showbiz đã lấy đi hình ảnh một Chà Mi luôn e dè, nhượng bộ năm nào để vẽ lên một cô người mẫu đầy tự tin, thẳng thắn, dám mạnh mẽ nói lên những quan điểm, suy nghĩ của mình. Từng cảm giác nếm trải, từng mùi vị thử qua, Chà Mi buộc phải thay đổi để thích nghi, để tồn tại và để đứng vững trên con đường của sự lựa chọn mang tính bước ngoặt của cuộc đời. Bởi, nếu bạn không phải mang đôi giày cô ấy thử, bạn không thể biết cô ấy phải trải qua những gì…

 

Thanh Quỳnh/ Theo VTV News | 20/04/2018 01:47 PM